EMMA AYLOR | Three Poems
- POETRY
- Oct 31, 2020
- 2 min read
Updated: Feb 18, 2022

Last night’s dream
is the size of a thumb. I woke with the print of it, an arc unexplained, imperfectly pieced,
the remaining mouth opening cold as a length of water in at the seam of a shoe. In the yard, white mushrooms tilt
to show the mauve you think is a shadow but is not. Like an apple in eighths, wedges of sun fall open in the palm.
But the women I’ve consulted all admit to believing a dream, even pressed to check,
is real. We wake to measure them; we measure to wake. Being reminded it’s not real—just
as being reminded you don’t believe— makes no change in the haunting. There are days joints loosen as you bend,
like dead ferns wet in the morning, turning, days that slacken what’s taut like the kiss of one good leaf on water.
First Freeze, New Moon
In shovelfuls, I move earth still warm somewhere under the frost stiff on its grass
like sleep webbed over waking.
This time of year, at this latitude, passersby go gold where low sun clings at their exposed skin,
and I choose to walk backwards uphill each night, to where the sky grows darker overhead. I say this even though, by the old ways, I can’t share my dreams before breakfast—
bad ones open you to evil, when told,
and good will never come true. To invite my own memory in this way is to see it grow heavy in me.
I who own no white wore white.
I admit that in sleep I met her again. Any cast-off part of a person can be used
to call them back, fasten them up
to the eyelid when closed, or turn their body away, the face past any knowing.
This is why they say to bury the baby’s hair and fingernails when cut. This is why Lang writes that
the ghostly is nothing but the experience when awake
of the every-night phenomena of dreaming. In all the years I’ve been away
I haven’t had one deep enough night.
Bath at Midnight
After a while here, my skin takes
not the scent of shampoo
or honey shaving cream or the milk
of a cake of soap dissolving in its dish
but what I imagine water alone
smells of, untouched, a warmed mineral
bend, wing shaken of blue—
nothing human, or something like.
Emma Aylor's poems appear or are forthcoming in 32 Poems, Pleiades, New Ohio Review, Cincinnati Review, and DIAGRAM, among other journals, and she received Shenandoah's 2020 Graybeal-Gowen Prize for Virginia Poets. She lives in Lubbock, Texas.

gg88 mình vừa ghé thử cho biết vì thấy mọi người bàn tán, chủ yếu xem giao diện thôi chứ chưa có làm gì nhiều. Ấn tượng đầu là trang chia nội dung thành mấy khối rõ ràng, kéo xuống đọc không bị rối mắt, kiểu nhìn cái là biết đoạn nào nói thông tin, đoạn nào là chia sẻ trải nghiệm. Mình có lướt qua phần FAQ, thấy họ viết theo dạng hỏi–đáp khá dễ hiểu, có nhắc luôn GG88 là gì và liên quan thế nào tới liên minh KJC nên đỡ phải đoán mò. Menu cũng đặt ngay ngắn, bấm qua lại mấy mục không bị lạc. Nói chung cảm giác thân thiện, nhất là mấy box…
gg88 mình cũng kiểu nghe nhắc nhiều quá nên bấm vô xem thử cho biết thôi, chứ không có ngồi nghiên cứu gì sâu. Vào cái là thấy giao diện khá sáng sủa, khoảng trắng vừa đủ nên nhìn không bị ngộp. Mình thích nhất là mấy mục trên menu được gom lại gọn gàng, lướt qua một cái là biết đường mà bấm, không phải mò từng chỗ. Nội dung hiển thị theo từng khối rõ ràng nên đọc nhanh cũng ổn, không bị chữ dính chữ hay rối mắt. Mình chuyển qua vài trang thấy load cũng mượt, bấm qua lại không bị giật lag gì. Nói chung cảm giác dùng khá “dễ thở”, nhất là phần menu…
cm88.limited mình thấy mấy đứa bạn share nên mở thử cho biết, kiểu vào xem giao diện có dễ dùng không thôi. Mình lướt qua nhanh chứ không đọc kỹ từng dòng, nhưng cảm giác đầu tiên là trang nhìn khá gọn và thoáng, không bị nhồi chữ hay rối mắt. Mấy phần nội dung được chia thành từng khối rõ ràng nên kéo xuống vẫn biết mình đang xem đoạn nào, đỡ bị lạc. Cái mình thích là thanh menu đặt chỗ dễ thấy, bấm qua lại mấy mục cũng mượt, không phải mò nhiều. Nói chung nhìn vào là hiểu cách họ sắp xếp, nhất là kiểu chia khối thông tin và tiêu đề tách bạch trên trang.
LLWIN mình vừa ghé lướt nhanh vì thấy mấy đứa bạn hay nhắc, kiểu vào xem thử giao diện ra sao thôi. Cảm giác đầu tiên là trang nhìn khá thoáng, mọi thứ được chia thành từng khối rõ ràng nên mắt không bị rối khi kéo xuống. Mình cũng để ý cái menu để ngay chỗ dễ thấy, bấm qua lại mấy mục khá mượt, không phải mò lâu mới ra đúng chỗ. Mấy thông tin trên trang trình bày dạng ô cột nên liếc qua là hiểu đang ở phần nào, nhìn chung dùng nhẹ nhàng. Nói thật mình không có thời gian xem sâu, nhưng trải nghiệm lướt nhanh vậy là ổn. Nhìn vào là thấy họ…
F168 dạo này thấy nhiều người nhắc nên mình cũng bấm vào nghía thử cho biết thôi. Mình kiểu vào xem nhanh, không có hứng ngồi mò sâu, nên cái mình để ý đầu tiên là giao diện có dễ nhìn không. Bất ngờ là trang nhìn khá thoáng, các nội dung được chia thành từng khối rõ ràng nên lướt một vòng là nắm được đại khái, không bị cảm giác rối mắt. Chữ với khoảng cách dòng cũng vừa phải, nhìn trên điện thoại vẫn ổn, không phải nheo mắt. Mình cũng thích cái menu đặt ở chỗ dễ thấy, bấm qua lại mấy mục không bị lạc hay phải tìm mãi. Nói chung mở lên là hiểu…